Công Tước full

Chương 47: Vậy mà vẫn không tránh được

/1519
Trước Tiếp
Giọng nói anh trầm thấp giống như tiếng đàn ngẫu hứng của nhạc công. Cung Ngũ tròn mắt nhìn chằm chằm vào tay anh. Bàn tay đẹp thì thôi đi, ngón tay lại còn thon dài, khiến cho trái tim bé bỏng của cô đập thình thịch.

Đáng tiếc chủ của cánh tay rất nhanh đã rời khỏi tầm nhìn của cô. Anh có vẻ nho nhã lịch sự, lễ độ lịch thiệp, nhưng Cung Ngũ biết người này thực ra khá lưu manh.

Cung Ngũ bưng mặt, buồn bực nói: “Cảm ơn anh.”

Mr. Con Lười mỉm cười, sau đó đi đến bên cạnh cô gái nhỏ kia.

Giọng Cung Ngũ hơi khàn đi, cô ra sức hắng giọng, thầm trợn ngược mắt. Đã nói là trong kí túc xá không cho con trai vào rồi mà, rốt cuộc bọn họ vào trong thế nào?

Cung Ngũ bận chóng cả mặt. Cô gái kia mở to đôi mắt nhìn cô chằm chằm, trong tay còn ôm một hộp sữa chua đang uống dở, hiếu kỳ nhìn Cung Ngũ hỏi: “Cô tên là gì? Cô quen anh tôi à? Sao cô biết anh ấy họ Phí?”

Cung Ngũ liếc nhìn lão yêu tinh và Mr. Con Lười, nói: “Trước đây tôi và anh Phí đã gặp nhau ở Phòng bida. Thật trùng hợp, ha ha! Tôi tên là Cung Ngộ. Cung trong hoàng cung, Ngộ trong Tôn Ngộ Không.”

Cô gái nhỏ cười híp mắt thành hình trăng lưỡi liềm, “Ngộ trong Tôn Ngộ Không á? Ha ha ha ha ha ha, buồn cười quá đi! Tôi tên là Yến Phá Hiểu, tên này là do mẹ tôi đặt cho tôi. Haizz, có một lần, một ông lão đọc tên tôi nghe giống như là Yến Giày Rách, còn không cho tôi sửa lại. Cô không được cười tôi đâu đấy. Cô gọi tôi là Yến Đại Bảo được không? Yến Đại Bảo cũng không hay, quê chết đi được, nhưng vẫn hay hơn cái tên Yến Phá Hiểu!”

Cung Ngũ cười gượng: “Được chứ! Vậy cô gọi tôi là Cung Ngũ đi. Ngũ trong nhất, nhị, tam, tứ, ngũ ý. Cung Ngộ - cái tên này thật khó đọc, người nước ngoài đọc lên giống như đọc từ ‘Công phu’ vậy.”

Yến Đại Bảo nghe vậy, đôi mắt tròn càng mở to hơn, vội vàng chạy đến kéo tay Mr. Con Lười, nói: “Anh tôi là người nước ngoài. Anh, anh đọc thử xem nào.”

Gương mặt Cung Ngũ co rút, thì ra là người nước ngoài, chẳng trách màu mắt của anh ta khác với mọi người.

Mr. Con Lười để mặc Yến Đại Bảo kéo tay, nhướng mi liếc nhìn Cung Ngũ, cười nhạt: “Cung Ngộ… Không giống.”

Anh phát âm vô cùng rõ ràng, hoàn toàn không giống khẩu âm của người nước ngoài. Yến Đại Bảo lập tức nghiêm mặt, bĩu môi nói với Mr. Con Lười: “Thế không được. Em cũng không muốn bị gọi là Phá Hiểu, em muốn đổi tên!”

Mr. Con Lười chỉ cười, không đáp lại.

Song lão yêu tinh vốn đang ngồi giả chết trên ghế đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Yến Đại Bảo rất dễ nghe! Đều là do người phụ nữ chua ngoa kia không cho dùng, bây giờ cảm thấy khó nghe rồi chứ? Vẫn là cái tên Yến Đại Bảo dễ nghe, tên hay tuyệt thế!”

Yến Đại Bảo tiếp tục hút sữa chua, ngồi vào một chiếc ghế khác, nói: “Không hay!”

Cung Ngũ cảm thấy phòng kí túc này tạm thời không thể ở, khắp nơi ngập tràn mối nguy, cô phải lập tức ra ngoài hít thở mới được. Cô thuận miệng nói: “Yến Đại Bảo hay mà, chắc chắn sẽ không bị gọi thành Yến Giày Rách.”

Lão yêu tinh vốn đang mặt ủ mày chau bỗng trở nên có thần sắc, giống như bỗng chốc tìm thấy quân đồng minh. Ông ta nhảy lên, nói lớn: “Nhìn đi, nhìn đi, Yến Đại Bảo, có người khen kìa!”

Ông ta dùng khóe mắt liếc nhìn Cung Ngũ, vẻ mặt ghét bỏ: “Dáng dấp xấu quá? Niệm tình cô vẫn xem như có chút phẩm chất, ông đây miễn cưỡng cho phép cô nói chuyện với Yến Đại Bảo. Nếu như cô bắt nạt nó, ông đây sẽ rút lưỡi cô, cắt ngón tay cô…”

Cung Ngũ vội vàng mím môi, còn giấu tay sau lưng, ra sức lắc đầu. Cô tuyệt đối sẽ không bắt nạt Yến Đại Bảo. Cô sẽ cách Yến Đại Bảo thật xa, nhìn thấy cô ta cô sẽ đi đường vòng.

Yến Đại Bảo trợn mắt với ông ta: “Ba, nếu như ba còn như vậy nữa, con về nhà sẽ mách với mẹ! Ba có cho con kết bạn nữa hay không hả?” Yến Đại Bảo nheo mắt với Cung Ngũ: “Ba tôi nói đùa đó, cô đừng cho là thật nhé!”

Lão yêu tinh vuốt mũi, giả vờ mình chưa nói gì, lại ngồi xuống.

“Ha ha. Người nhà vẫn còn đang ở dưới lầu đợi tôi. Tôi đi xuống trước đây.” Cung Ngũ sờ trán, rụt cổ, xông ra ngoài với tốc độ nhanh nhất, lập tức cảm thấy không khí trong lành.

Bộ Sinh vẫn còn đợi ở dưới lầu, nhìn thấy cô chạy xuống thì đi đến đón: “Tiểu Ngũ, nhanh như vậy đã thu dọn xong rồi?”

“Chưa xong. Em muốn đi tham quan trường một chút.” Cô cười rạng rỡ, “Bộ Sinh, có phải anh muốn quay về không?”

“Tôi đi cùng em…”

“Không cần. Không cần!” Cung Ngũ vội nói: “Không cần! Em đi dạo lòng vòng một mình được. Ha ha.”

Bộ Sinh gật đầu: “Cũng được.” Anh quay đầu lại chào thầy Chu: “Nhờ sự giúp đỡ của thầy Chu, chúng tôi mới có thể hoàn tất mọi việc một cách nhanh chóng, làm mất nhiều thời gian của thầy như vậy thật ngại quá. Có việc bận thầy cứ đi trước, tôi ở đây đi dạo lòng vòng là được, nhân tiện có thể thăm quan phong cảnh của quý trường.”

Thầy Chu gật đầu: “Không có gì. Ngài Bộ có thể đến đây chính là vinh hạnh của tôi. Vậy ngài cứ tự nhiên, tôi không quấy rầy nữa. Có chuyện gì ngài cứ gọi điện cho tôi. Tạm biệt.”

Sau khi thầy Chu rời đi, Bộ Sinh mới cười nói: “Bữa trưa em định ăn ở đâu? Có cần tôi cùng em đi tìm nhà ăn không?”

Cung Ngũ nhanh chóng lấy phiếu cơm trong túi ra: “Tôi có phiếu cơm rồi!”

“Xin hỏi cô Cung Ngũ, có thể nể mặt cùng dùng bữa được không?”

Đôi mắt to tròn của Cung Ngũ đảo một vòng, hiếm khi hào phóng: “Được chứ!”

Hai người đi dạo quanh trường một vòng, cũng sắp đến giờ ăn cơm, sinh viên của trường lũ lượt kéo vào nhà ăn. Cung Ngũ và Bộ Sinh cùng nhau đi vào, còn chưa đến cửa đã nghe thấy bên cạnh vang lên một giọng nói quen thuộc: “Quá bẩn! Đây là đồ ăn cho lợn à? Không thể ăn! Yến Đại Bảo, con ăn vào chắc chắn sẽ đau bụng, sẽ chết đó!”

Sau đó là tiếng khay cơm bị hất tung xuống đất.

Giọng nói của Yến Đại Bảo từ góc truyền đến: “Ba, con giận rồi đấy!”

Gương mặt của Cung Ngũ lại khẽ co rút, cô vội vàng khoác cánh tay Bộ Sinh, ra sức kéo anh đi ra ngoài nhà ăn: “Đi mau! Đi mau!”

“Sao thế?” Bộ Sinh không rõ vì sao, bị động đi ra khỏi nhà ăn: “Em không thích à?”

“Ở đây quá bẩn, tôi không thích! Chúng ta ra ngoài ăn.”

Theo tính cách của Bộ Sinh chắc chắn sẽ lại chọn chỗ vừa đẹp vừa sang trọng dùng bữa, chỉ cần không tiêu tiền của cô, Cung Ngũ đương nhiên thấy không sao cả.

Nhà ăn ngon nhất của trường Đại học Thanh Thành nằm đối diện trường học. Bộ Sinh đi phía trước, Cung Ngũ hừng hực khí thế đi theo sau. Bộ Sinh chọn bàn gần cửa sổ, Cung Ngũ đi qua đó. Ở bàn bên cạnh, Mr. Con Lười đang nho nhã ngồi ở đó, tay giở một quyển tạp chí, trước mặt đặt một cốc cà phê. Trên bàn ăn dài chỉ bày ba bộ đồ ăn, xem ra đang đợi người.

Cung Ngũ cảm thấy thật mệt mỏi. Cô ngẩng đầu ưỡn ngực, chỉ liếc nhìn Mr. Con Lười bằng khóe mắt. Lúc này, Mr. Con Lười lại ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt cô.

Cung Ngũ vội vàng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ồ, trùng hợp quá! Anh Phí, anh cũng đến ăn cơm à?”

Mr. Con Lười mỉm cười với cô, chậm rãi đứng dậy, “Cô Cung Ngũ, chúng ta thật có duyên.”

Bộ Sinh đã ngồi xuống, ngẩng đầu lên nhìn thấy cô đang đứng bên cạnh nói chuyện với một người đàn ông cao ráo, anh nhíu mày gọi: “Tiểu Ngũ.”

Cung Ngũ vẫy tay với anh: “Tôi đến đây!” Cô mỉm cười với Mr. Con Lười, nói: “Yến Đại Bảo và ba cô ấy vẫn chưa đến à? Vậy tôi qua kia đây.”

Không đợi Mr. Con Lười trả lời, cô đã chạy qua đó ngồi xuống.

Bộ Sinh nhìn người kia, cảm thấy khá quen mắt, hỏi: “Em quen à?”

Cung Ngũ quay đầu lại nhìn trộm, thò đầu lại gần phía trước Bộ Sinh, đè thấp giọng nói: “Anh quên à? Lần trước tôi đánh bida thua anh ta đó. Chiếc xe tôi đập hỏng là xe anh ta đi... Năm mươi vạn bồi thường cũng là đền cho anh ta…”

Lần trước gặp mặt một lần ở phòng bida, song lúc đó không cùng xuất hiện, thậm chí không giáp mặt trò chuyện, vị trí của Bộ Sinh chỉ nhìn thấy một bên mặt của người kia, cho nên anh thực sự không nhận ra.

Bộ Sinh ngây người: “Nếu như tôi nhớ không nhầm, tên chủ tài khoản chuyển khoản là bà Long Liên.”

Cung Ngũ gãi đầu: “Chuyện này tôi đâu biết chứ.”

“Bà ấy là mẹ tôi.” Phía sau Cung Ngũ đột nhiên vang lên giọng đàn ông trầm thấp làm Cung Ngũ giật nảy cả mình. Cô vội vàng quay đầu lại thì nhìn thấy ở một mặt khác của hai chiếc ghế áp lưng vào nhau, Mr. Con Lười đang đứng dậy, vòng qua ghế đến chỗ mình.

Bộ Sinh nhìn anh, đặt quyển tạp chí trong tay xuống, đứng dậy giơ tay ra: “Xin chào!”

Mr. Con Lười bắt tay Bộ Sinh. Cho dù là về chiều cao hay diện mạo, thậm chí là về nhan sắc thì hai người đều là những người đàn ông vô cùng xuất chúng, lập tức thu hút vô số ánh nhìn, còn có những cô gái trẻ đang dùng bữa lén lút lấy điện thoại ra, song họ chưa có cơ hội chụp lại thì rất nhanh hai người đàn ông mặc comple đen đã đi đến nhắc nhở: “Xin lỗi. Nghiêm cấm quay phim chụp ảnh.”

“Chào ngài Bộ!” Mr. Con Lười khẽ cười: “Chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
daicalanhdaoVì bạn nạp mã lỗi nên ko được duyệt. Nạp sai nhiều lần sẽ bị khóa tài khoản - sent 2020-11-06 10:51:40
ha vu1602939075Sao nạp thẻ mà ko đọc được vậy ad oi - sent 2020-11-06 10:01:56
daicalanhdaorồi nhé nàng - sent 2020-06-04 13:45:54
tiffanytuyetAd ơi duyệt thẻ giúp mình nhé. Thanks ad - sent 2020-06-04 13:45:33
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương