Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 210: Chắc mặc cảnh thâm đã đến hải thành

/1036
Trước Tiếp
“Được.” Phong Lăng lại nhìn cô một cái rồi mới lui ra ngoài.

Quý Noãn nhớ lại hôm qua, chính tay cô cắt nát mớ bánh ngọt.

Rồi cô lại nhớ đến dáng vẻ lúc Mặc Cảnh Thâm đưa bánh, đột nhiên trái tim như bị ong mật chích.

Tâm trạng cô bây giờ rất phức tạp, cảm xúc trăm mối ngổn ngang, không cách nào hình dung được.

Cô chỉ hận không thể lập tức chạy ra sân bay tìm Mặc Cảnh Thâm.

Nhưng chợt nhớ đến thái độ hờ hững vừa rồi của anh, lòng cô lại như bị trăm con ong mật đồng loạt châm chích tơi bời.

Sau khi Phong Lăng đưa Quý Noãn đến Đại học T, Quý Noãn vẫn luôn suy nghĩ xem có nên về Hải Thành không.

Chiều đến, lúc này chắc Mặc Cảnh Thẩm đã đáp xuống Hải Thành, tâm trạng cô càng thêm nôn nóng, hiểm khi đang học mà cô lại thất thần thật lâu.

Chiều tối tan học, đột nhiên một cơn mưa như trút nước đổ ập xuống Thành phố T, khiến sau khi trời tối sân bay phải tạm ngưng hoạt động, hoãn lịch bay cả buổi tối.

Quý Noãn không thể không trì hoãn kế hoạch trở về Hải Thành.

Cô nghĩ thầm, xem như nhân cơ hội này để phục hồi tâm trạng ngổn ngang của mình, cũng như chờ Mặc Cảnh Thâm bớt giận rồi mới trở về.

Đêm đó, Quý Noãn vừa trở về ký túc xá thì đã nhìn thấy chỗ của Tô Tuyết Ý được dọn sạch.

Lăng Phi Phi đặt rương hành lý của mình lên chiếc giường trống, dường như có ý định chiếm cứ thành giường dự phòng của cô ta.

“Quý Noãn, hai ngày nay cô đã đi đâu vậy?” Lăng Phi Phi ngồi ở mép giường, vừa mát xa dưỡng da mặt, vừa nhìn Quý Noãn đang đứng trước cửa qua tấm gương.

Quý Noãn không trả lời.

“Ai da, cô cắt tóc mái hả?” Lăng Phi Phi lại hỏi tiếp, lần này mới thật sự nghiêm túc nhìn Quý Noãn.

Bạch Vi cũng nhìn về phía Quý Noãn: “Xinh lắm đấy, Quý Noãn em vốn dĩ đã xinh đẹp như tiên nữ, làn da lại mịn màng.

Em cắt tóc mái nhìn giống như học sinh trung học mới lớn vậy.

Em không sợ ra cửa bị người ta bắt cóc sao?” Nghe thấy lời này, Lăng Phi Phi luôn tự cho nhan sắc bản thân không hề thua kém Quý Noãn cảm thấy rất bất mãn: “Quý Noãn cũng đẹp đấy, nhưng khen đẹp như tiên nữ thì có nói quá không đấy?” Bạch Vi phớt lờ lời nói của Lăng Phi Phi.

Thấy Quý Noãn cứ luôn trầm mặc như có tâm sự sau khi vào cửa, cô quyết định giữ im lặng, không quấy rầy Quý Noãn nữa.

“Ôi, đúng rồi, Quý Noãn.

Hai ngày nay cô không ở đây, có biết Tô Tuyết Ý đã xảy ra chuyện gì không?” Lăng Phi Phi rảnh rỗi không có gì làm, bỗng nổi hứng đổi đề tài.

Lúc này Quý Noãn mới nhìn về phía cô ta, dù biết rõ nhưng vẫn hỏi: “Cô ta thế nào?” “Đấy, cô không thấy đồ trên giường cô ta bị dọn sạch rồi à?” Lăng Phi Phi đưa mắt về phía giường ngủ của Tô Tuyết Ý: “Không biết đã xảy ra chuyện gì mà đột nhiên hôm qua có không ít cảnh sát xông vào Đại học T.

Không ai biết đầu đuôi sự việc ra sao, nhưng tối hôm đó Tô Tuyết Ý đột nhiên biệt tăm biệt tích, ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy.

Hình như cô ta tạm thời nghỉ học rồi.

Người thì bốc hơi mất, vậy mà Giáo sư Lâm chẳng chịu kể nguyên nhân.

Đồ đạc trong ký túc xá cũng bị chuyển đi, giống như trước giờ chưa từng có người nào như vậy xuất hiện ở Đại học T vậy.”

Lúc này Quý Noãn mới nhìn về chiếc giường trống bên cạnh.

“Chẳng phải cô có quan hệ rất tốt với cô ta sao? Cô có biết tại sao cô ta đi không?” Lăng Phi Phi tỏ vẻ nhiều chuyện, nhìn Quý Noãn, chỉ mong sao dò hỏi ra chút tin tức gì.

“Cô biết rõ hai ngày nay Quý Noãn không ở đây, còn hỏi nhiều như vậy làm gì? Làm sao em ấy biết được? Em ấy và Tô Tuyết Ý chỉ mới quen biết mấy ngày thôi mà.” Bạch Vi lãnh đạm nói.

Lăng Phi Phi “Hứ” một tiếng.

Cô ta rất ghét Bạch Vi luôn thọc gậy bánh xe mình.

Ba người trong phòng ngủ này hoàn toàn không phải là người cùng một thế giới.

Chẳng biết sau khi Tô Tuyết Ý đi, chỗ cô ta có ai thay vào hay không.

Lăng Phi Phi chỉ mong không có, nếu không đồ đạc của cô ta sẽ chẳng có chỗ để.

***

Tám giờ tối.

Lăng Phi Phi vừa mới bày đồ đạc lên chiếc giường trống thì bỗng nhiên Phong Lăng xuất hiện.

Ba cô gái nhìn cô gái tóc ngắn xuất hiện bất thình lình trước cửa phòng ngủ.

Thật ra Quý Noãn cũng rất kinh ngạc, cô không ngờ Phong Lăng lại chuyển thẳng vào ký túc xá của cô.

Chẳng lẽ cô ấy định đeo dính cô 24/24 tiếng như hình với bóng à? Hay là chuyện tối hôm đó đã dọa Phong Lăng rồi? Bạch Vi nghe nói hôm nay sẽ có nữ sinh mới tạm thời được xếp vào đây, cho nên cô cũng không kinh ngạc mấy.

Chỉ là khí thế của Phong Lăng vẫn làm Bạch Vi chấn động.

Lăng Phi Phi ném ánh mắt khinh thường nhìn về phía cửa.

Thấy Phong Lăng mặc một chiếc áo phông nữ màu đen, quần jean đen, ủng da ngắn màu đen, lại còn vác thêm chiếc túi du lịch màu đen, thoạt nhìn không giống như thiên kim tiểu thư nhà giàu được dạy dỗ đàng hoàng thì cô ta khinh thường Phong Lăng ra mặt, không hề có ý định nhường lại chiếc giường đối diện.

“Tại sao lại thêm một người đến rồi?” Lăng Phi Phi châm chọc: “Sao Giáo sư Lâm lại nhận học trò lung tung vậy? Quản lý phòng giao dịch nhỏ thì thôi đi, bây giờ ngay cả nữ tác xã hội đen cũng vào học Quản trị kinh doanh à?” “Cô bớt tranh cãi một chút đi, chẳng lẽ Giáo sư Lâm nhận học trò nào cũng phải nhờ cô đánh giá?” Bạch Vi cau mày, chặn họng cô ta.

Lăng Phi Phi nhìn về phía cửa: “Dù sao phòng chúng ta cũng đầy rồi, giường cũng không đủ, cô đổi phòng khác đi.” “Người ta đến đây chắc chắn là do Giáo sư Lâm sắp xếp.

Cô lại muốn gây chuyện gì nữa đây?” Bạch Vinghe không nổi nữa.

“Bạch Vi, sao cô cứ luôn đâm chọc tối thế: Cô không thấy đồng hành lý của tôi không còn chỗ để sao?” Lăng Phi Phi bực bội.

Bạch Vi cười khẩy: “Tôi ngứa mắt đấy.” “Mặc kệ cô có ngứa hay không, dù sao cái giường này cũng thuộc về tôi.

Phòng trọ này chỉ cần ba người là đủ, tôi sẽ đi nói với giáo sư, không cho người khác vào nữa!” Lăng Phi Phi tỏ thái độ sống chết không chịu nhường giường.

Phong Lăng lạnh lùng lườm cô ta.

Quý Noãn vẫn còn đang nghĩ không biết Phong Lăng có quen với hoàn cảnh cuộc sống ở đây không, hay là cả hai người cùng trở về chung cư.

Kết quả, Phong Lăng bước vào, đặt chiếc túi du lịch màu đen trong tay xuống giường của Tô Tuyết Ý trước đây.

Ngay lúc Lăng Phi Phi đứng dậy định ném túi của cô đi, Phong Lăng bất ngờ đá văng chiếc vali màu hồng trên giường xuống đất.

“Cô làm gì vậy!” Lăng Phi Phi sợ hết hồn, không tin mà nhìn đồ đạc trong vali rơi tán loạn.

Cô ta gân cổ mắng: “Cô dám đá đồ của tôi? Làm dơ rồi, cô đền nổi không?” “Chiếm dụng giường của tôi, lãng phí thời gian của tôi, cô đền nổi không?” Phong Lăng lạnh lùng hỏi ngược lại.

Dưới ánh nhìn giận dữ của Lăng Phi Phi, cô ngồi xuống mép giường, chẳng thèm liếc nhìn cô ta một cái, lạnh giọng giới thiệu: “Phong Lăng, hai mươi ba tuổi.

Từ năm 2003, tôi từng đoạt giải quán quân võ thuật toàn nước Mỹ ba năm liền, Taekwondo đai đen, quán quân Đơn nữ tại Los Angeles, huấn luyện viên sủng tầm ngắn tại căn cứ XI của Mỹ, xin được chỉ giáo.”

Cô vừa dứt lời, trong khoảnh khắc, phòng ngủ trở nên yên tĩnh kỳ lạ.

Bạch Vi và Lăng Phi Phi đều nhìn Phong Lăng chằm chằm.

Lăng Phi Phi giống như nuốt phải ruồi, chẳng thể thốt nên câu mắng chửi nào.

Quý Noãn âm thầm nhếch môi.
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
daicalanhdaoBạn nạp 20k lúc 2020-06-23 17:46:48, làm gì có hạn vip 30 ngày đâu bạn. 20 40 60 80 100 ngày - sent 2020-08-05 13:11:19
thanhtrangnguyenTừ 5/7 mới đến 5/8 lại bảo mình hết vip là sao ta? Ad ơi xem lại giúp t - sent 2020-08-05 13:09:20
thanhtrangnguyenMình nạp the chưa hết ngày sao giờ lại bắt nạp tiếp vậy ad? Kiểm tra lại giúp mình với - sent 2020-08-05 13:02:12
daicalanhdaoCó chương mới - sent 2020-08-05 13:01:16
Ngọc Bích1596537381Cho em xin lịch đăng truyện với ạ? - sent 2020-08-05 13:00:53
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương